Thứ Năm, 19 tháng 3, 2009

Không thể nào quên



Không thể nào quên

Hỏi người có thể nào quên
Tường vi nở muộn đóa mềm mong manh
Sương buồn từng giọt long lanh
Hạt thương hạt nhớ trên cành đong đưa

Chuyện mình huyền thoại cổ xưa
Từ trong tiền kiếp yêu vừa ngàn năm
Đường tình vạn lý xa xăm
Thời gian chẳng xóa được mầm duyên ta

Giữa vùng phố ảo bao la
Hồn thơ nửa mảnh chung hòa nhịp say
Chén tình có đắng buồn cay
Vẫn thơm niềm nhớ đong đầy không quên


Tiểu Vũ Vi

Bên Nỗi Nhớ Quên



Bên Nỗi Nhớ Quên

Chiều nghiêng bên nỗi nhớ quên
Nụ hoa nở muộn trên thềm mong manh
Con đường dài bóng cây xanh
Lung linh màu nắng trên cành đong đưa

Cám ơn em những mùa xưa
Chưa thiên thu cũng đủ vừa trăm năm
Dấu yêu nào cũng xa xăm
Xót đau ký ức âm thầm mình ta

Buồn tênh từ cõi bao la
Về theo nỗi nhớ đậm đà nồng cay
Rượu tình không uống mà say
Bên đó nỗi nhớ bên này nỗi quên

Khiếu Long

Quên Phố Hẹn Hò - Khiếu Long



Quên Phố Hẹn Hò


Phố hẹn hò chiều nay em không đến
Hàng cây buồn xanh thẳm cả mùa xuân
Gió bâng khuâng lời tự tình của nắng
Anh buồn tênh trên những bước ngại ngần

Không còn nghe tiếng em lời thỏ thẻ
Chỉ yêu em ........và nhớ mỗi em thôi
Hương dấu yêu nồng nàn từng hơi thở
Nhưng chiều nay sao phố vắng em rồi

Đàn bướm vàng mùa xuân vô tình quá
Bay nhởn nhơ trên nỗi nhớ đậm đà
Chúng đâu biết hồn anh đầy băng giá
Thì làm sao vui với tiếng xuân ca

Thôi cứ đi đừng ngoảnh đầu quay lại
Bỏ quên anh với con phố ngỡ ngàng
Thật đơn côi bên tháng ngày xa lạ
Gió lạnh lùng trên nỗi nhớ mùa sang

Ngày mai đây ......em có về phố cũ
Đừng trách anh đã rời bỏ cuộc tình
Con phố xưa chỉ còn toàn kỷ niệm
Tình chúng mình một thuở mãi linh đinh


Khiếu Long

Sông Tương - Tiểu Vũ Vi



Sông Tương
(những ngày vắng anh)

Thiếu vắng anh rồi ...hồn chìm biển nhớ
Nỗi đau ngút ngàn nhói cả tim em
Bên bờ sông Tương, chim buồn rũ cánh,
Cầu duyên lỡ bước… mặn đắng môi mềm

Thiếu vắng anh rồi đâu vầng nguyệt đợi
Đêm tối lạnh lùng tắt ánh sao xuân
Anh ở phương nào sao không trở lại
Quấn quýt trao nhau yêu dấu ân cần

Thiếu vắng anh rồi giữa mùa tình tự
Xa tận đầu sông anh có còn vui
Lênh đênh cuối ghềnh em tràn nỗi nhớ
Nước sông Tương trôi dòng chảy ngậm ngùi

Thiếu vắng anh rồi đâu mùa yêu cũ
Biển động dòng đời tình vẫn lên ngôi
Sóng dậy lòng đau ngập tràn kỷ niệm
Sợi nhớ sợi thương…trói buộc một đời.…


Tiểu Vũ Vi

Dòng Nhớ - Khiếu Long



Dòng Nhớ
( Những ngày không em )

Anh gởi về em ngút ngàn nỗi nhớ
Dòng nhớ loạn cuồng tàn phá hồn anh
Đã yêu nhau chưa sao tình chấp cánh
Nay phải chia tay đau quá không đành

Anh gởi về em tháng ngày chờ đợi
Trưa nắng sân trường đơn độc mùa xuân
Em về với người bỏ mình anh lại
Lời dấu yêu xưa ngây ngất ân cần

Anh gởi về em dòng sông tình tự
Hư ảo một thời thoáng tiếng em vui
Hồn bỗng bâng khuâng trôi theo cơn nhớ
Ngày tháng hắt hiu thoáng những ngậm ngùi

Anh gởi về em con đường phố cũ
Đêm đưa nhau về tình ái lên ngôi
Hàng cây vút cao xanh xao kỷ niệm
Tình mới trao nhau ....chợt đã xa rồi


Khiếu Long

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2009

Mưa Đêm



Mưa Đêm


Đưa em về giữa trời đêm
Cơn mưa tình buốt lạnh mềm giăng bay
Vòng ta quấn quít vòng tay
Mưa rơi ướt đẫm tháng ngày phù vân

Mưa chập chùng nỗi bâng khuâng
Con tim vời vợi những lần mưa qua
Đêm ru tình tự thiết tha
Mưa đan từng hạt ngọc ngà rơi mau

Mưa nồng nàn ướt tim nhau
Đầm đìa trên những sắc màu long lanh
Đưa em về phố buồn tênh
Hồn theo cơn sóng bồng bềnh trong mưa


Khiếu Long

Gởi Nắng Về Em




Gởi Nắng Về Em


Anh gởi về em chút nắng vàng
Của mùa xuân mới chợt vừa sang
Hãy giữ sưởi lòng khi giá lạnh
Những lần anh không kịp về ngang

Anh gởi cho em chút nắng hồng
Để em hong ấm những buồn trông
Có những tháng ngày ta xa cách
Nắng của yêu thương nắng mặn nồng

Anh gởi về em chút nắng mơ
Nắng tự tình trên những bài thơ
Ngủ đi em giữa vùng hoa nắng
Nắng dấu yêu nắng của đợi chờ

Anh gởi cho em chút nắng tình
Nắng nồng nàn trên dáng em xinh
Lung linh trong gió mùa xuân mới
Nắng của anh nắng của chúng mình


Khiếu Long

Tình khúc Vi Vũ




Tình khúc Vi Vũ


Cơn mưa phùn lãng du
Sụt sùi hạt bụi mù
Giọt về bên song cửa
Tí tách tiếng đàn ru

Cơn mưa phùn nhẹ rơi
Từng hạt rót vào đời
Ươm sầu theo tình nhớ
Đọng giọt buồn chơi vơi

Cơn mưa phùn lại qua
Ướt trên đóa mi ngà
Lệ sương gầy héo hắt
Đẫm giọt hờn phôi pha

Bên hiên buồn đợi trông
Thiết tha khúc tơ lòng
Từng hạt tình réo gọi
Vỡ òa giữa mênh mông

Cơn mưa phùn về ngang
Trong nỗi nhớ muộn màng
Giọt buông dòng tình tự
Trên làn tóc mơn man

Cơn mưa phùn xa vắng
Bỏ lại từng giọt nhòa
Lăn dài trên khung cửa
Ủ kín cả hồn đau

Tìm đâu cơn mưa nhỏ
Nhớ người giọt sầu rơi …

PTMC


Tiểu Vũ Vi
28/03/08

Mưa Từ Ký Ức Xa Xăm




Mưa Từ Ký Ức Xa Xăm


Em về theo chuyến tàu xa
Còn ta đứng giữa sân ga lạnh buồn
Chập chùng những giọt mưa tuôn
Rơi trên từng mảnh đời buồn của nhau

Em về trên phiến tình đau
Ta nghe quặn thắt nát nhàu buồng tim
Cơn mưa tình giữa lặng im
Mênh mông lối mộng đắm chìm tái tê

Em về ngày tháng u mê
Ta ngây ngô với câu thề trăm năm
Mưa từ ký ức xa xăm
Bay trên phố cũ âm thầm từng đêm

Khiếu Long

Cơn Mưa Tình Buồn - Khiếu Long




Cơn Mưa Tình Buồn

Cơn mưa tình buồn tháng năm vội vã
Em còn đó không áo tím hôm nào
Hàng cây lạnh lùng biếc buồn con phố
Sài Gòn bây giờ ngày tháng xanh xao

Con đường Thị Nghè những chiều mưa lũ
Hai đứa chung đôi quấn quít đi về
Màu là me xanh chập chùng kỷ niệm
Hạt mưa một thời đầy nỗi đam mê

Hôm nay trở về nỗi buồn rất lạ
Vẫn những cơn mưa đẫm ướt nồng nàn
Nhưng chỉ mình anh đi tìm kỷ niệm
Em đã theo người một buổi sang ngang

Những hạt mưa rơi buồn lên vai áo
Thấm buốt vào tim gía buốt một đời
Mưa ướt đầm đìa phố xưa rét mướt
Anh đi bên đời tình vẫn chưa vơ
i

Khiếu Long